Tôi vẫn nhớ những buổi chiều 27, 28 Tết theo mẹ ra chợ Bình Chánh mua hoa vạn thọ, dưa hấu và lá dong. Con đường quê khi ấy còn nhiều bụi đỏ, xe cộ chưa đông như bây giờ, nhưng không khí thì rộn ràng lạ thường. Người ta chở hoa bằng xe máy, bằng xe ba gác, tiếng cười nói vang cả một góc chợ.
Không có những màn pháo hoa rực rỡ như ở trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng đêm giao thừa ở Bình Chánh vẫn ấm áp theo cách riêng. Cả gia đình quây quần trước bàn thờ tổ tiên, thắp nhang, chúc nhau năm mới bình an. Ngoài sân, gió xuân nhẹ thổi qua hàng dừa, tạo nên một khung cảnh yên bình khó quên.
Sáng mùng Một, tôi mặc bộ đồ mới, theo ba mẹ đi chúc Tết họ hàng. Những phong bao lì xì đỏ thắm không chỉ là tiền mừng tuổi, mà là lời chúc may mắn, học giỏi và trưởng thành. Đường làng hôm ấy sạch sẽ hơn, ai cũng tươi cười và nói những lời tốt đẹp nhất.
Ngày nay Bình Chánh đã phát triển nhanh chóng, nhiều khu đô thị mọc lên, đường sá mở rộng. Nhưng trong tôi, Tết quê vẫn là hình ảnh giản dị, ấm cúng và chan chứa tình người. Chính sự mộc mạc ấy làm nên bản sắc riêng của vùng ngoại thành Thành phố Hồ Chí Minh.